NGỰA CHẠY ĐƯỜNG DÀI KHÔNG TRANH VỚI CHIM BAY QUA ĐỈNH NÚI, CÂY TRĂM NĂM CŨNG KHÔNG VÌ HOA SỚM NỞ MÀ VỘI LỚN — MỖI NGƯỜI MỘT THỜI, CÀNG SO ĐƯỜNG MÌNH VỚI NGƯỜI KHÁC, CÀNG DỄ ĐI SAI NHỊP CỦA CHÍNH MÌNH.
Trong đời, thấy người cùng tuổi đã có tiền, người cùng nghề đã nổi danh, bạn bè đã mua nhà, làm chủ hoặc bước lên một vị trí cao hơn, lòng người khó tránh khỏi nóng ruột.
Ta bắt đầu tự hỏi: “Tại sao họ đã đến đó, còn mình vẫn ở đây?”
Cổ nhân nhìn vạn vật lại hiểu rằng hoa có mùa của hoa, quả có kỳ của quả. Có cây ba năm đã cho trái, có cây phải nhiều năm mới đủ rễ để gánh một tán lớn. Sớm chưa chắc bền, chậm cũng chưa chắc thua.
Điều đáng sợ không phải người khác đi trước bạn, mà là vì thấy họ đi trước, bạn bắt đầu bỏ con đường phù hợp với mình. Người khác kiếm tiền bằng một việc, bạn lập tức chạy theo. Thấy người khác thành công nhanh, bạn bỏ thứ đang tích lũy để tìm đường tắt. Cuối cùng, chưa kịp sâu ở đâu đã đổi sang nơi khác.
Người có trí vẫn nhìn người giỏi để học, nhưng không lấy cuộc đời họ làm chiếc đồng hồ đo cuộc đời mình. Họ hỏi: “Hôm nay ta có tiến hơn hôm qua không? Năng lực có dày thêm không? Thứ ta đang xây có đáng để tiếp tục không?”
Nếu câu trả lời là có, chậm một chút cũng chẳng sao.
Có người thành sớm nhưng giữ không lâu. Có người đi rất chậm, đến lúc thời cơ tới lại đủ năng lực để đi một quãng rất xa. Đời người không chỉ tính ai xuất phát nhanh, mà còn xem ai đủ sức đi đến cuối.
Trăng không vì mặt trời sáng trước mà bỏ đêm của mình, cây tùng cũng chẳng vì hoa đào nở sớm mà sốt ruột. Người biết thời của mình thì không loạn bước vì đường của người khác — âm thầm cắm rễ, đến mùa tự khắc nở hoa.

Thêm bình luận