Trong đối nhân xử thế, biết nhường là một loại trí tuệ. Không tranh một câu hơn thua, không khoe hết tài năng, không vì chút thành tựu mà xem nhẹ người khác — đó là cách người có tu dưỡng giữ mình.
Nhưng cổ nhân trọng chữ “khiêm” chứ không dạy con người phải xem nhẹ chính mình.
Có người vì muốn được yêu quý mà chuyện gì cũng nhận phần thiệt. Làm được việc lại nói mình chẳng có công. Bị đối xử thiếu tôn trọng vẫn cười cho qua. Có năng lực nhưng luôn tự nói mình kém, chỉ vì sợ người khác nghĩ mình kiêu ngạo.
Lâu ngày, chính cách bạn đối xử với bản thân lại âm thầm dạy người khác cách họ được phép đối xử với bạn.
Người có trí hiểu rất rõ ranh giới này. Có công không cần tranh hết, nhưng công của mình cũng không để người khác tùy tiện lấy. Có tài không cần khoe, nhưng đến lúc cần dùng thì không giả vờ bất tài. Có thể nhường lợi nhỏ, nhưng không lấy lòng người bằng cách đánh mất phẩm giá.
Khiêm nhường thật sự đến từ người biết mình có gì nhưng không cần phô trương. Họ có thể cúi đầu để học người giỏi hơn, nhưng không cúi đầu trước sự coi thường. Có thể nhận lỗi khi mình sai, nhưng không nhận lỗi thay người khác chỉ để mọi chuyện được yên.
Nước chảy về chỗ thấp nên thành biển lớn, nhưng biển thấp không có nghĩa biển nhỏ.
Người càng có bản lĩnh càng ít cần chứng minh mình hơn người, nhưng cũng không cần tự làm mình thấp đi để vừa mắt thiên hạ. Khiêm mà không nhược, mềm mà không mất cốt — ấy mới là phong thái của người biết mình, hiểu đời.

Thêm bình luận